Ngay sau đó, Tần Hiếu Nghi dò hỏi: “Đêm qua nghe tiểu huynh đệ và vị cô nương ra tay kia đối thoại, có vẻ như nàng ta có quen biết với ngươi. Không biết tiểu huynh đệ có thể cho Tần mỗ biết lai lịch của mấy người đó chăng?”
Nói đoạn, lão thở dài một tiếng: “Lần này Tần mỗ phụng mệnh hộ tống phu nhân và thiếu gia về quê cũ tế tổ, không ngờ lại gặp phải cơ sự này. Phu nhân trúng độc, thiếu gia bị phế võ công, vậy mà chúng ta đến cả lai lịch kẻ ra tay là ai cũng không rõ, Tần mỗ biết ăn nói thế nào với lão gia đây? Mong tiểu huynh đệ chiếu cố giúp đỡ cho.”Trước câu hỏi của Tần Hiếu Nghi, Lệnh Hồ Xung lên tiếng: "Không giấu gì Tần tiền bối, sau chuyện đêm qua vãn bối cũng thấy có điểm bất thường. Trằn trọc suy nghĩ suốt một đêm, quả thực đã nhớ ra được vài chuyện. Nếu vãn bối đoán không lầm, ba người ra tay đêm qua rất có thể là đệ tử Nga Mi phái."
Ngay khi Lệnh Hồ Xung vừa dứt lời, cơ thể Ninh Trung Tắc và Nhạc Bất Quần đều cứng đờ trong thoáng chốc.
Giờ khắc này, hai người thậm chí còn quên bẵng đi cơn đau do độc tố trong cơ thể hành hạ.




